Nhỏ mà không học, lớn làm sao khôn?



0 comments

Hậu quả của việc hồi nhỏ ko chịu học may vá nè, tại có má mì biết may nên tui đâu có thèm ngó tới cái máy may làm gì. Mấy bữa nay hứng chí rinh cái máy may về, giờ ngồi mở cái máy ra ngó 1 hồi ko biết làm sao xỏ kim, huhu.

Thiệt tình là hồi đó, học ở highschool, cũng có được học may vá nha, hình như còn may nguyên cái áo á. Nhưng may tay, haha, mà tui cũng đâu có biết cắt cái áo làm sao, nhờ má cắt dùm, rồi đem vô lớp may thôi à. Mà tui đâu có tới nỗi nào, biết thêu nè, biết rua nữa, khó còn hơn may nữa á. Mà sao nói tới may là tui tệ còn hơn vợ thằng Đậu. Nói đi thì cũng phải nói lại, cũng mấy lần leo lên cái bàn máy may ở nhà, đạp đạp, lần nào đạp cũng làm gãy kim, ack ack, cái tội ngu không chịu hạ cái cần xuống sát bàn máy mà cứ nhấn bàn đạp, gãy đâu chừng 2,3 cây kim gì đó thì má mì chịu hết nổi, đuổi cổ ra khỏi cái máy may luôn. Từ đó về sau là chia tay tình đầu với cái máy may. Sau này có con, cũng đâu có biết may, cần may vá, sửa gì thì có bà ngoại Nah đó.

Qua đây rồi, cái gì cũng phải tự mò, tự làm hén. Đem ra tiệm cũng được, mà tốn gần 10 đồng chỉ để lên cái lai quần, hic. Sau khi đấu tranh tư tưởng thì quyết định rước em máy may dìa, sợ chưa?



Cuối cùng thì sau đúng 1 tiếng đồng hồ vừa cầm manual coi vừa thực tập, tui đã biết suốt chỉ, biết xỏ kim và biết may ít nhất 5,6 kiểu rồi nè. Chưa quen nên còn méo xẹo hà, nhưng tập từ từ rồi quen hén. Target là hết tuần này sẽ lên được cái lai quần, haha.





P.S: Cái áo đầm cũ của Nah đã bị mẹ nó lấy làm vải tập may, hô hô.
Blogger Tips and Tricks

"Vở sạch chữ đẹp" vs. "thừa giấy vẽ voi"



1 comments
Bữa kia có hẹn meeting với cô giáo của Nah để nghe cô thông báo về kết quả học hành của ẻm trong 9 tuần lễ đầu tiên. Năm nay ẻm lên lớp 2 rồi, trường bắt đầu chấm điểm theo common core, mặc dù theo luật tiểu bang thì tới sang năm lớp 3 mới chính thức chấm A, B,C, D để tính điểm hàng năm. Cô giáo cho Demi tui coi mấy bài test ẻm làm, thấy mắc cười nhất là bài nào ẻm cũng vẽ loằng ngoằng đủ hình ponies, princesses... tùm lum trong bài tests của ẻm. Hỏi cô giáo chứ cổ có mind không thì thấy con mình vẽ tùm lum vậy, cổ tỉnh bơ "I'd rather she did draw something instead of talking during the test." (tôi thà thấy nó vẽ 1 cái gì đó còn hơn là nói chuyện trong lớp trong giờ kiểm tra).

Nói chuyện này mới nhớ về lục lại mấy quyển tập của Nah hồi học lớp 1, ta nói, cô nàng vẽ rồng rắn tùm lum vô vở hết. Tui la không được, nói với ẻm sao vẽ tùm lum vậy, cái quyển tập nhìn nhem nhuốc quá, thì ẻm nói là ẻm làm bài xong rồi, ẻm muốn làm gì thì ẻm làm chớ. Đấy, tự do kiểu Mỹ.




Tui là đứa được rèn theo cái kiểu học của VN từ nhỏ, tập viết là phải gọn gàng, sạch đẹp. Nhớ hồi mấy năm học cấp 1, mùa hè bạn bè thiên hạ đi về quê tắm sông, bắt cá... tui ở SG, làm gì có cái quê nào để về... cho nên suốt mùa hè ngoài việc học cho năm học mới thì tui... tập viết chữ đẹp, hí hí. Mà chắc là do tui hổng có cái hoa tay nào cho cái vụ viết chữ này cho nên dù tập cách mấy, chữ vẫn không đẹp, ha ha... Cái lợi của mấy đứa viết chữ đẹp là thường được thầy cô thương, chữ nghĩa rõ ràng thì cũng dễ coi hơn là cái đứa chữ bò như giun, đúng không? Chữ tui thì không tới nỗi như giun bò, chỉ được cái gọn gàng, chứ không đẹp. Sau này lớn lên, xài máy tính thường xuyên, có lúc cầm bút viết thấy giống con nít mới tập viết chữ quá. Hai năm nay, quay lại nghiệp chữ nghĩa, nên giờ chữ viết tay của tui hơi ngon lành chút rồi nha. Mà qua đây cũng phải thay đổi kiểu chữ 1 chút, không có uốn éo nhiều quá, người Mỹ họ đọc không ra, hic. Viết chữ to to ra 1 chút, nét nào ra nét đó thì... thầy dễ chấm điềm hơn, có sai đúng gì đem ra nói chuyện với ông thầy cũng dễ. Chứ viết kiểu uốn éo như hồi ở VN thì ông thầy ổng dòm 1 hồi nhức mắt ổng quẹt đại điểm thấp ráng chịu, hehe. Mấy con số cũng vậy, thấy đơn giản chứ cũng phải nhập gia tùy tục nha, thay đổi hết cho dễ thiên hạ mà cũng dễ cho mình. Hồi tui mới qua, đi ra tiệm AT&T thay cái sim điện thoại, viết cái số phone của mình xuống tờ giấy, có 10 con số chứ nhiêu, vậy mà đưa tờ giấy cho anh chàng sales rep ở tiệm, ảnh ngó vô rồi hỏi lại tui từng con số luôn. Ủa, sao ngộ vậy ta? Mấy con số này có gì đâu mà ảnh đọc hổng được, thì ra người ta không có quen đọc cái kiểu con số 7 có cái gạch ngang ở giữa, hoặc số 1 có cái gạch chân, bla bla bla... Vậy là phải tập lại hết. Giờ thì sau mấy năm, tui đã có thể viết chữ số giống dân Mỹ rồi, hé hé. (Mở ngoặc kể cho nghe chuyện này, tui có 1 bà cô họ ở VN, giàu lắm nha, qua Mỹ đi shopping còn thường xuyên hơn chạy ra chợ Sài Gòn nữa đó. Bả qua Mỹ chơi, và nói ủa sao tao cũng mặc đồ mua ở store của Mỹ, lái xe Mỹ, đi làm đầu, làm tóc ở tiệm của Mỹ mà sao tao ra ngoài đường là dân VN mình nhìn cái là ra liền, mới ở VN qua phải không? Cái này hổng có gì kỳ thị nha bà con, tui cũng đã từng trong cái situation đó, chẳng qua là tại mình chưa có quen với cái cách-giống-như-dân-Mỹ thôi hà, từ từ rồi quen há.)

Trở lại chuyện viết chữ nha. Có bữa tui than phiền với nhỏ con tui, con viết chữ xấu vầy rồi mai mốt sao làm bác sỹ, kỹ sư hả con? Con làm bác sỹ mà viết chữ xấu vầy lỡ ghi toa thuốc cho bệnh nhân chữ a, người ta đọc ra chữ e, mua lộn thuốc làm sao? Con nhỏ 7 tuổi rưỡi cười hề hề, mẹ lo gì, giờ bác sỹ ghi prescription toàn in ra trong máy tính không hà, mẹ không thấy sao? Tui cũng ráng chống chế, nhưng mà viết chữ đẹp cũng có lợi vậy, viết chữ rõ ràng thì người ta đọc dễ hơn, tập vở mình cũng đẹp đẽ hơn. Nó vẫn cương quyết, con viết vầy cô giáo cũng chấm điểm được rồi, còn muốn đẹp hơn, rõ ràng hơn thì mai mốt con xài máy tính, in cái rẹt là ra hà. Ý là tui chưa dồn nó tới cái đoạn moral văn-là-người đó nha (thiệt tình là má nó không đủ tiếng Anh để giải thích cho nó hiểu tại sao cách viết văn, hành văn rồi cả cái cách trình bày khi viết 1 đoạn văn, 1 cái note... lại thể hiện tính cách con người). Tui bèn tung ra cái chiêu cuối cùng là google câu "vở sạch chữ đẹp" rồi show cho ẻm coi. Đây nè, thấy không? Mấy bạn ở VN mà người ta viết được chữ đẹp như vầy nè:

Sử dụng hình ảnh từ Internet
Sử dụng hình ảnh từ Internet

Ẻm lắc đầu quầy quậy, con hổng viết vầy được đâu. Hay là mai mốt con lớn, con đi học cách viết chữ calligraphy mới viết được giống như vầy quá mẹ. Túm lại là con nít Mỹ chỉ cần viết như nó là được, đủ cho cô giáo nó chấm điểm là được, mặc kệ có vẽ rồng, vẽ rắn gì vô bài làm, mặc kệ chữ viết lên đồi xuống dốc, chữ to chữ nhỏ gì đó, miễn cô giáo nó OK là xong. 

Còn bạn, bạn thích cho con bạn viết chữ như thế nào?

Cây chanh lá số 8 (kaffir lime)



1 comments
Tui mê mấy cây chanh số 8 này lắm nha. Và tui cũng mê món Thái nữa, chỉ sau món Việt thôi à. Nghĩ tới tom yam kung là chẹp chẹp, cái bụng nó cồn cào, hehe. Nấu món Thái mà thiếu lá chanh số 8 thì cũng như nấu phở mà hổng có quế, hổng có đại hồi, tiểu hồi vậy đó, nó hổng ra cái mùi món Thái. Cách đây hơn 1 năm, đi garden festival thấy người ta bán 1 cây chanh lá số 8 cao đâu chừng 4 tấc, mà tới $35, định mua luôn rồi, nhưng cái bịnh tiếc tiền nó nổi lên, vậy là thôi. Sau đó là lọ mọ lên online... mua hạt kaffir về trồng, gieo hạt ba bốn lần nha, mà hổng thấy nó nảy mầm bao giờ hết. Rồi ăn cam, ăn chanh, thấy trái nào ngọt, ngon cũng quăng hột ra gieo tùm lum, để nó lên được thì lên, vì nghe nói cam, chanh phải trồng từ cây chiết ra thì mới dễ chứ trồng từ hột thì khó lắm.

Sáng nay tự nhiên ra ngoài vườn, thấy trong cái chậu có 2 cây chanh số 8, không tin vào mắt mình! Ở đâu vậy ta? Mới nhớ là có lần gieo mấy hột cam, hột chanh vô cái chậu này, rồi để quên luôn, hic.



Thấy cưng hông nè? Lấy 2 cái thùng, đổ đất vô, chiết ra cho mỗi em trong 1 cái thùng. Tưới nước, cắt bỏ mấy lá sâu. Giờ thì mỗi đứa có giang san riêng rồi hén, ráng mà lớn ngon lành nha mí cưng.


Trồng trong chậu để mai mốt trời lạnh còn đem nó vô nhà được, đến mùa xuân năm sau sẽ cho mỗi em ra ngoài vườn luôn. Trời, sao giờ mà tui đã nghĩ tới mấy tô tom yam ngon lành rồi, thiệt là hại não quá đi.

Cupcake giữa đêm khuya.



0 comments

Hậu quả của mấy ngày bị exam dí là người ngợm giống như con zombie vậy á. Được thư thả tối hôm nay. Tự nhiên thèm cupcake quá, vậy là gần 10g đêm rồi còn phải chui vô bếp, lục đục lọ mọ cân đong đo đếm để làm mấy cái cupcake cho đỡ cơn thèm. Ngày mai Nah cũng có cái bánh đem theo ăn trong giờ snack.

Còn vừa đủ 200gr đường cho 1 mẻ bánh 12 cái chứ không chắc phải để tới ngày mai mới làm, mà tới ngày mai thì... mất hứng rồi. Sau 30', 1 mẻ bánh thơm phức ra lò. Lâu rồi mới làm lại cupcake nha, ngon quá, this is my favorite cupcake recipe, anyway.

Ăn hết mớ cupcake này để lấy lại sức chiến đấu cho 1 cái exam nữa đầu tuần sau, huhu.

Thu về



0 comments
Những ngày này trời đã thật sang thu. Mấy hôm trước có ngày xuống còn 50 mấy độ, lật đật lấy áo dài tay, áo khoác mỏng ra cho Nah mặc đi tới trường. Thời tiết mùa này là đẹp nhất, không còn quá nóng như mùa hè, mà cũng chưa lạnh hẳn như mùa đông. Buổi trưa còn có thể mặc quần ngang đầu gối, áo t-shirt chạy đi đón Nah.

 Nhưng mùa thu đẹp nhất là những buổi sáng sớm. Nắng vàng óng, cái nắng rất đặc biệt, giống y hệt cái nắng những ngày giáp Tết ở VN. Cái nắng đó, gió mát hiu hiu, đi ngang qua cái cây nguyệt quế to đùng đang nở bông trắng xóa trước sân... ngửi đâu đó ra mùi Tết quê nhà. Thiệt là lãng xẹt. Vậy mà tự nhiên lại nhớ nhà quá đỗi. Còn 3 tháng nữa là Tết chứ mấy!

Chuyện của ẻm.



0 comments



Nah đi học tiếng Việt được hơn một năm rồi. Sáng chúa nhật nào cũng đi, học 1 tiếng, ăn cơm chay do phụ huynh thay phiên nhau đem tới trong vòng 1 tiếng, rồi sau đó ra sân chơi với bạn học 1 tiếng. Bữa nay đi học về mà ẻm không vui, hỏi tại sao thì ẻm nói là ẻm và đứa bạn thân của em (con trai, cùng tuổi) không còn học cùng lớp nữa. Sau 1 kỳ kiểm tra gì đó, cô giáo chia lớp lại theo trình độ, ẻm được xếp vô cái lớp học khá hơn, chung với hầu hết mấy anh chị lớn hơn ẻm rất nhiều (hú hồn, ẻm học tàn tàn, ba xí ba tú mấy câu tiếng Việt vậy mà cũng được vô cái lớp advanced, haha), còn bạn của ẻm thì học lại cái lớp cũ. Ẻm không vui, mà ẻm nói vầy nè: Brandon học giỏi nhất trong cái lớp của bạn í đó mẹ, còn con học dở nhất trong lớp của con, haha. Nên ẻm buồn.

Chuyện chưa hết. Tới giờ playtime, vì ẻm nhỏ nhứt lớp nên mấy anh chị đại ca, đại tỷ khác chơi với nhau, 1 mình ẻm chưa quen với ai hết. Và có chuyện xảy ra. Ẻm và các anh chị đang chơi với quả bóng volley ball. Một em đại tỷ cỡ chừng 12, 13 tuổi, học middle school không thèm đợi tới phiên mình mà chạy tới giựt trái banh volley ball trên tay ẻm. Và nói thẳng vô mặt ẻm là ẻm không biết chơi volley ball đâu, đưa trái banh cho đại tỷ đó chơi.  Thiệt tình là ẻm có biết chơi volley ball đâu, ẻm còn chút ét mà, nhưng cái em đại tỷ đó thì đang PLAY A BULLY với ẻm! Ẻm tức lắm, đứng khóc. Ẻm đi học về, ngồi ăn tối và kể cho ba mẹ nghe chuyện ẻm bị ức hiếp trong giờ chơi. Ba ẻm ngồi nghe rồi giảng cho ẻm một hồi về cách how to deal with a bully. Mẹ thì thấy tội nghiệp ẻm quá, ẻm rơm rớm nước mắt khi kể lại câu chuyện đó. Mẹ biết làm sao bây giờ. Trường học ở Mỹ thì luôn nói là No Bullying, và có lẽ ở những cái lớp mà ẻm đang học thì cái kiểu cá lớn ăn hiếp cá bé chưa nhiều lắm vì đứa nào cũng lóc nhóc như đứa nào nên ẻm hoàn toàn không có kinh nghiệm đối phó với cái kiểu này. Ở đây chỉ là 1 lớp học tiếng Việt miễn phí, học trò thì học chung với nhau cái kiểu nhỏ chút ét như ẻm cũng học chung với bạn bè 12, 13 tuổi là bình thường. Ngay mấy ngày đầu là ẻm đã nếm mùi xã hội đen rồi, hic. Ẻm sẽ phải học cách xử lý, đối phó với những tay anh chị như vừa kể ở trên. Phải vậy thôi. Mẹ dù rất thương ẻm nhưng cũng sẽ phải cho ẻm học làm quen với cách mà cuộc sống sẽ mang tới cho ẻm, không chỉ là kẹo ngon, sữa ngọt mà còn có cả những trò hiếp đáp của người đời.

Chỉ cần ẻm nhớ rằng, hãy luôn đối xử tốt với mọi người, đừng bao giờ hiếp đáp kẻ yếu hơn mình và dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào, ba mẹ ẻm cũng là luôn chỗ dựa vững chắc, an toàn nhất cho ẻm, nhớ nghen con.

Save our shoreline



0 comments
Chiều nay lớp học của nhóc con nhà mình có làm project về trồng cây đước. Đây là dự án của trường đại học UCF kết hợp với 1 số trường trung học, tiểu học tại Orlando nhằm dạy các em học sinh về bảo vệ môi trường. Lớp của Nah là lớp nhỏ nhất, 2nd grade nằm trong dự án. Mình và 1 số cha mẹ khác tới lớp để phụ cô giáo và tụi nhỏ trồng cây.

Chia từng nhóm vậy nè:



Mỗi em trồng xong 1 cái cây trong chậu thì lấy sợi ru-băng có ghi tên mình cột vô thân cây, coi tới tháng 5 năm sau cây sẽ như thế nào. Hàng tuần các em sẽ đo chiều cao của cây coi thử cây lớn bao nhiêu rồi ghi vô nhật ký.





Có 1 em bắt được 1 con trùn, và chạy đi khoe với cô giáo và các bạn.



Tưới nước cho cây.



Làm xong phải quét dọn cho sạch. Cô giáo chẳng phải làm gì cả, tụi nhỏ tự động dẹp mấy cái chậu cây chưa dùng tới, tự lấy chổi quét sân.



Cô giáo chỉ đứng phát nước juice cho uống



Và chụp hình kỷ niệm

St. Augustine - Castillo de San Marcos



1 comments
St. Augustine, thành phổ cổ lâu đời nhất nước Mỹ, đây cũng là nơi mà DG tui thích dẫn Nah đi vào mỗi dịp hè. St. Augustine khá nhỏ bé nhưng nhà tui đi 2 mùa hè rồi vẫn chưa đi hết những nơi cần tới ở cái thành phố này.

Cây cầu trước khi vào thành phố. Kiến trúc nhà cửa ở đây theo kiểu Tây Ban Nha với màu sắc rực rỡ cho nên dù đã có hơn 500 tuổi nhưng St. Augustine vẫn mang một sức sống rất trẻ trung.



Bãi đậu xe của thành phố, cũng là visitor information center, tranh thủ quảng cáo luôn St. Augustine là thành phố cổ nhất nước Mỹ cho bà con biết, hehe.


Nói cái vụ đậu xe ở đây mới kinh hoàng nha, muốn đi dọc con đường chính của thành phố, có nhà hàng, quán rượu... này nọ, tóm lại là đi lòng vòng thành phố đó, thì phải kiếm chỗ đậu xe. Ta nói, dù là kiếm chỗ đậu xe phải trả tiền chứ không phải chỗ free parking vậy mà chạy lòng vòng 5, 7 lượt cũng không có chỗ luôn, xe nào vừa ra là có xe khác phía sau nhá đèn giành chỗ chen vô liền. Có mấy chỗ xa xa 1 chút, phải đi bộ cũng khá mỏi chân mới vô tới khu trung tâm thì $10/chỗ đậu xe.
 
Trường đại học tư Flagler, một trong những trường đại học có campus đẹp nhất nước Mỹ, để lần tới đi St. Augustine nhất định sẽ ghé vô đây xem sao.


Tiệm thuốc tây đầu tiên ở St. Augustine, chắc có lẽ cũng lâu đời nhất nước Mỹ chăng?


Một trong những trạm dừng xe bus trong chuyến du lịch thành phố. DG tui thích cái cách họ vẫn giữ lại kiểu bảng hiệu giống như thời xưa.


Pháo đài Castillo de San Marcos - pháo đài xưa nhất nước Mỹ, hehe, ở St. Augustine thì cái gì cũng có thể là the oldest in the U.S hết ha.


Pháo đài nhìn từ xa, pháo đài tuy đã xây 300 năm nhưng vẫn giữ nguyên hiện trạng rất tốt, không bị đổ nát gì hết.


Súng thần công





Thấy người nhỏ xíu ở dưới không? Vậy mới biết cái pháo đài này nó cao thế nào ha. Giá vé $7/người không quá mắc và rất xứng đáng đồng tiền bát gạo để vô đây xem. Bà con ai có dịp đi St. Augustine nhớ đừng bỏ quên chỗ này nhe.

Em Nah đi vào trong này, có chụp hình chung với 1 người mặc đồ lính ngày xưa


Xong rồi còn được ông này tặng cho cái phù hiệu này nữa. Em khoái lắm, nói là sẽ mang cái phù hiệu này vô trong lớp khoe với bạn.


Hình này chụp sau khi xem xong pháo đài, ra ăn chiều ở 1 tiệm ăn Ý rất ngon trong khu phố cổ. Vừa bước ra khỏi tiệm, em nhìn quanh thấy 1 tiệm kem, kéo nhau vô, và em order thêm 1 ly kem bảy sắc cầu vồng như vầy nữa nè, hổng biết cái bụng em sao chứa hết?


Còn đây mới là 1 trong 2 chỗ mà DG tui muốn ghé trong chuyến đi St. Augustine lần này, ngọn hải đăng St. Augustine.


Định dẫn Nah đến đây cho Nah xem một trong những ngọn hải đăng đẹp và cổ nhất ở xứ Mỹ nhưng khi tới nơi mới biết là họ đóng cửa lúc 5g chiều, hic. Mặc dù trời mùa hè ở Florida 5g chiều thì còn nắng nóng nhưng không thể vào được bên trong, uổng ghê. Mà thôi, vậy tụi mình mới có cớ để lần sau lại đến St. Augustine nữa chứ. Đi hoài, vẫn chưa đi hết được những nơi mình muốn tới ở cái thành phố nhỏ xíu này. Lần sau nhất định sẽ đến đây, nhé.

Meet the teacher - 2nd grade.



0 comments
Con gái đã đi học từ tuần này. Thứ bảy vừa rồi là ngày Meet the teacher của trường. Bên này không có ngày khai giảng, chỉ có 1 ngày cuối tuần trước tuần lễ học chính thức thì cha mẹ đưa con tới trường, nhận lớp, gặp cô giáo phụ trách lớp, gặp các thầy cô giáo dạy các môn thể dục, nghệ thuật, hội hoạ, âm nhạc... mấy nhóc cũng có dịp làm quen với bạn cùng lớp... Cha mẹ cũng ghé qua để mua PTA membership (giống như hội phụ huynh ở VN vậy), chi phí là $10/năm gồm membership và 1 cái áo T-shirt của PTA.

Ngày Meet the teacher cũng là dịp cô hiệu trưởng phát biểu trước cha mẹ học sinh chừng 10' về các quy định mới trong năm học của nhà trường i.e. giờ bắt đầu nhận học sinh buổi sáng, giờ đón các em... Chỉ có chừng 10' thôi chứ không dài dòng văn vẻ như ở VN. Phụ huynh thì đứng lố nhố như vầy để nghe cô hiệu trưởng thông báo các quy định mới.



Năm nay lần đầu tiên có 1 performance của các học sinh trong trường để đón chào các em lớp mẫu giáo cũng như các anh chị tân học sinh lớp 6.



Gặp cô giáo mới và một bạn học cũ. Đây là bạn thân nhất của Nah hồi lớp 1, khi dò danh sách trong lớp thấy có tên cô nàng thì Nah nhảy tưng tưng "con với G. được học chung lớp 2 rồi nè".


Happy 2nd grade nha con gái.

Demigarcon đã trở lại, và... ăn hại hơn xưa, haha



0 comments
Cũng hơn nửa năm rồi mới chui vô blog của mình, thấy vài comments từ tháng 3 mà mình chưa approved để nó hiện lên blog nữa, thiệt là tệ hết sức! Cũng tại vì lu xu bu quá nên hổng có thời gian viết lách này nọ, hy vọng từ nay tới vài tuần tới rảnh rảnh chút sẽ up hình, viết bài lại đàng hoàng.

Nguyên nhân để DG tui siêng năng quay lại với blog cũng là vì dạo này hết thân thiết với anh Mark - chủ nhân FB rồi. FB để đó chủ yếu vô đọc tin tức của bà con chòm xóm làng phây cho vui chứ DG tui hạn chế post hình lên FB như trước đây. Lâu lâu post vài ba cái status trời mây, cây cỏ để bà con khỏi quên tui chứ lúc này chủ yếu tui sinh hoạt trong hội kín không hà, haha. Mấy cái hội kín đó là closed group, toàn bạn bè thân với nhau tạo cái group riêng để vô 888 đủ chuyện trên trời dưới đất mà không sợ bà con trên phây hoảng hồn, cũng là một cách giữ hình ảnh, hí hí, giống celebrity hem?

Nói túm lại là giờ DG tui sẽ siêng năng post bài hơn, huhmmmmm, để coi mần siêng được nhiêu lâu há!
older post
Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...